Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

KeoTheThao – Gần đây, siêu sao Cristiano Ronaldo đã có những trải lòng hết sức chân thành về cuộc sống khó khăn thuở bé tại Madeira, cũng như giấc mơ trở thành một cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh. KeoTheThao - Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

KeoTheThao – Năm lên 7 tuổi, tôi có một kỉ niệm mãi không thể nào quên. Nó khiến tôi cảm thấy ấm áp mỗi khi nhớ về gia đình nhỏ của mình. Trước kia, tôi từng chơi bóng cùng bạn bè trên những con phố tại Madeira. Đó không phải là những con phố vắng bóng người qua lại.

Với tôi, đó là một con phố mang ý nghĩa thực thụ. Chúng tôi không có khung thành hay bất kì thứ gì khác. Cuộc vui bị gián đoạn mỗi khi những chiếc xe ô tô nối đuôi nhau đi qua.

Tôi cảm thấy hạnh phúc vì được chơi bóng như vậy mỗi ngày, nhưng bố tôi – khi ấy là một người chuyên chăm lo trang phục cho các cầu thủ tại CLB Andorinha, đã động viên tôi gia nhập và thi đấu cho đội trẻ. Tôi biết điều đó làm bố tự hào, bởi vậy tôi quyết định làm theo ý nguyện của ông.

Ngày đầu tiên, có rất nhiều nguyên tắc tôi không hiểu, nhưng tôi vẫn cảm thấy đặc biệt hứng thú. Tôi bị nghiện cảm giác chiến thắng và kiến trúc nơi đây. Mỗi khi tôi xỏ giày ra sân, bố tôi đều đứng ngoài cổ vũ. Ông yêu thích công việc này. Nhưng ngược lại, mẹ và chị gái tôi không quan tâm tới bóng đá.

KeoTheThao - Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

KeoTheThao – Chính bởi vậy trong mỗi bữa ăn tối, bố luôn cố gắng động viên, kêu gọi mẹ và chị ra sân xem tôi thi đấu. Bố như thể người đại diện đầu tiên của tôi vậy. Tôi còn nhớ khi trở về nhà với bố sau trận, bố hét to: “Cristiano ghi 1 bàn này cả nhà ơi”. Mẹ và chị nghe thấy liền đáp: “Ô, tuyệt quá”. Nhưng các bạn biết đấy, họ thực sự không quá phấn khích.

Những lần sau đó, bố về nhà và nói: “Cristiano ghi 2 bàn rồi này”. Vẫn không có chút tiến triển gì trong tâm trạng của mẹ và chị. Họ đơn giản chỉ thốt lên: “Ồ, thật tuyệt vời, Cris”. Tôi có thể làm gì ư? Tôi chỉ biết tiếp tục ghi bàn và ghi bàn. Rồi một đêm, bố về nhà hô vang: “Cristiano ghi 3 bàn. Con trai thật phi thường. Hai mẹ con phải ra xem nó chơi bóng”.

 

  

 

KeoTheThao – Thế nhưng, vẫn chỉ là một không cảnh tĩnh lặng, thờ ơ. Mỗi trận đấu tôi đều nhìn ra bên ngoài sân và thấy bố đứng lẻ bóng một mình. Rồi đến một ngày, khi đang khởi động và đưa mắt nhìn xung quanh, tôi bất chợt thấy mẹ và chị gái ngồi cùng nhau trên khán đài. Đó là hình ảnh mà cả đời tôi không thể nào quên.

Tôi biết nói gì hơn đây? Một cảm giác thật ấm cúng. Mẹ và chị không vỗ tay cũng không hò hét, họ chỉ vẫy tay chào tôi, như thể tôi đang đi diễu hành hay làm thứ gì đó vậy. Mẹ và chị chưa từng đến xem một trận đấu bóng trước đây, nhưng họ đã tới vì tôi. Đó là tất cả những gì tôi quan tâm.

KeoTheThao - Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

 

KeoTheThao – Tôi cảm thấy thật sự xúc động. Sự hiện diện của mẹ và chị có ý nghĩa rất lớn với tôi. Trong lòng tôi khi ấy như có một ngọn lửa bùng cháy. Tôi tự hào. Ở thời điểm đó, gia đình chúng tôi không có nhiều của cải. Cuộc sống trải qua nhiều khó khăn tại Madeira.

Tôi vẫn đi những đôi giày cũ kĩ từ anh em họ thửa lại. Nhưng khi bạn là một đứa trẻ, bạn không quan tâm tới tiền. Thứ bạn quan tâm là cảm xúc thực. Và ngày ấy, cảm giác ấy, thật mãnh liệt. Tôi cảm thấy mình được bảo vệ và yêu thương. Ở Bồ Đào Nha, chúng tôi gọi đó là: “menino querido da família” (cục cưng của gia đình).

Tôi hồi tưởng lại những kí ức đẹp đẽ trong nỗi nhớ nhà da diết, bởi khoảnh khắc đó hóa ra chỉ diễn ra hết sức ngắn ngủi. Bóng đá đã mang lại cho tôi mọi thứ, nhưng nó cũng khiến tôi phải xa gia đình khi tôi chưa thực sự sẵn sàng. Năm tôi lên 11 tuổi, tôi chuyển từ một hòn đảo tới học viện tại Sporting Lisbon, và đó là quãng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi.

Khi tôi viết những dòng tâm sự này cũng là lúc con trai tôi, Cristiano Jr. đã bước sang tuổi thứ 7. Tôi chỉ muốn chia sẻ về cảm xúc của mình, cũng như chuẩn bị hành trang cho con trai lên đường sang Paris hoặc London. Đó dường như là điều không thể. Và tôi chắc rằng cha mẹ tôi cũng từng cảm thấy như vậy. Tuy nhiên, đó là cơ hội để tôi theo đuổi ước mơ. Cha mẹ hiểu và họ đồng ý để tôi rời xa. Tôi đã khóc rất nhiều.

KeoTheThao - Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

 

KeoTheThao – Tôi vẫn ở Bồ Đào Nha những chẳng khác gì phiêu bạt tại một quốc gia khác. Giọng nói nơi đây khác biệt đến nỗi cảm tưởng như thứ ngôn ngữ xa lạ. Ngay cả văn hóa cũng không có nét gì tương đồng. Tôi không quen bất kì ai. Tôi cảm thấy mình thực sự cô đơn. Cứ mỗi 4 tháng, gia đình lại đến thăm tôi, song chừng đó là không đủ. Tôi nhớ họ rất nhiều và nỗi đau cứ đeo bám tôi hàng ngày.

Bóng đá giúp tôi trụ vững. Tôi biết bản thân đã làm được những điều trên sân cỏ mà các đứa trẻ khác tại học viện không thể. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi nghe một đứa trẻ nói với một đứa trẻ khác rằng: “Cậu có nhìn thấy thứ bạn kia đang làm không? Cậu ấy như một con quái thú vậy”. Sau đó, tôi bắt đầu được nghe những lời tán dương mọi lúc. Ngay đến cả những huấn luyện viên cũng phải tấm tắc khen ngợi. Song cũng có người thủ thỉ: “Cậu ấy quả thực xuất sắc nhưng hơi tiếc là hình thể quá nhỏ con”.

 

  

 

KeoTheThao – Điều đó hoàn toàn đúng. Người tôi như da bọc xương và không có chút cơ bắp nào. Vì thế, tôi đã đưa ra quyết định năm 11 tuổi. Tôi biết bản thân là một cầu thủ giàu tiềm năng, nhưng tôi hạ quyết tâm vẫn phải nỗ lực tập luyện hơn mọi người. Tôi ngừng chơi bóng như một đứa trẻ. Tôi lao vào luyện tập như thể tôi có thể trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới.

Tôi không biết thứ cảm giác ấy bắt nguồn từ đâu. Nó cháy âm ỉ bên trong tôi. Nó giống cơn đói không bao giờ dứt. Khi thua, bạn như đang chết đói. Khi thắng, bạn vẫn như đang chết đói, nhưng khác ở chỗ bạn đã lót dạ bằng chút ruột bánh mì. Đó là cách duy nhất tôi có thể giải thích.

KeoTheThao - Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

 

KeoTheThao – Tôi bắt đầu lẻn ra khỏi kí túc xá vào ban đêm để tập luyện. Cơ thể tôi dần cường tráng hơn và tốc độ cũng nhanh lên. Tôi muốn bước vào sân để những người từng chê tôi gầy gò phải suy nghĩ lại. Khi tôi 15 tuổi, tôi quay sang nói chuyện với một số đồng đội. Tôi còn nhớ như in mình đã tuyên bố rằng: “Một ngày nào đó tôi sẽ trở thành cầu thủ giỏi nhất thế giới”.

Lúc đó tôi thậm chí còn chưa lên đội 1 Sporting. Họ cười tôi, nhưng tôi có niềm tin mãnh liệt. Khi tôi bắt đầu chơi bóng chuyên nghiệp năm 17 tuổi, mẹ tôi hiếm hoi có thể theo dõi vì stress. Không ít lần lúc xem tôi thi đấu, mẹ đã ngất xỉu. Bác sĩ phải kê toa thuốc an thần cho mẹ trong các trận đấu của tôi. Khi đó, tôi nói rằng: “Mẹ có còn nhớ thời mẹ không quan tâm tới bóng đá không?”, rồi mỉm cười.

Tôi bắt đầu ước mơ lớn lao hơn. Tôi muốn chơi cho đội tuyển quốc gia cũng như Manchester United. Tôi thường xuyên xem Ngoại hạng Anh trên tivi, bị ám ảnh bởi thứ bóng đá tốc độ cao và những ca khúc người hâm mộ cùng nhau reo hò trên khán đài. Bầu không khí thực sự lôi cuốn tôi. Khi tôi trở thành cầu thủ của Man United, đó là khoảnh khắc vô cùng tự hào. Nhưng tôi nghĩ đó còn là khoảnh khắc tự hào hơn với giá đình của mình.

Thoạt đầu, việc giành được những chiếc cúp mang đến cho tôi rất nhiều cảm xúc. Tôi nhớ khi lần đầu đăng quang Champions League cùng Man United, đó là một niềm sung sướng tột cùng. Nó giống như lần đầu tôi đoạt danh hiệu Quả bóng Vàng. Thế nhưng, giấc mơ của tôi cứ thế ngày một lớn hơn. Tôi luôn ngưỡng mộ Real Madrid và tôi muốn đối mặt với một thách thức mới. Tôi muốn gặt hái nhiều danh hiệu ở Madrid, phá vỡ mọi kỉ lục và trở thành một huyền thoại của CLB.

KeoTheThao - Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

 

KeoTheThao – Qua 8 năm, tôi đã sở hữu những điều phi thường tại Madrid. Song thực lòng mà nói, việc giành những danh hiệu ở giai đoạn sau này trong sự nghiệp trở thành một thứ cảm xúc khác biệt. Đặc biệt là trong 2 năm vừa qua. Ở Madrid, nếu bạn không giành chiến thắng ở mọi đấu trường, người khác sẽ coi đó là thất bại. Đó là kì vọng của sự vĩ đại. Và đó là việc tôi phải làm.

Nhưng khi bạn là một người cha, cảm xúc đó hoàn toàn khác biệt. Một thứ cảm xúc mà tôi không tài nào diễn tả nổi. Đó là lý do tại sao quãng thời gian ở Madrid thật đặc biệt. Tôi là một cầu thủ bóng đá, đúng vậy, nhưng tôi còn là một người cha nữa. Có một khoảnh khắc với con trai tôi sẽ chẳng thể nào quên, mà khi nhớ lại, tôi cảm thấy ấm lòng.

 

  

 

KeoTheThao – Đó là khoảnh khắc trên sân sau khi chúng tôi vô địch Champions League tại Cardiff. Chúng tôi đã làm nên lịch sử vào đêm ấy. Khi tôi còn ở trên sân sau tiếng còi mãn cuộc, có cảm tưởng như thể mình vừa gửi một thông điệp đến toàn thế giới vậy. Nhưng rồi con trai tôi bước vào sân để chia vui cùng tôi… và mọi thứ giống như một cái búng tay vậy. Ngay lập tức, cảm xúc hiện tại trong tôi thay đổi. Thằng bé chạy vòng quanh bên con trai của Marcelo. Chúng tôi cùng nhau nắm chiếc cúp. Tôi và con trai tay trong tay dắt nhau đi vòng quanh sân bóng.

Niềm vui sướng ấy tôi chẳng thể hiểu được cho tới ngày làm cha. Có rất nhiều cảm xúc đến cùng lúc và đan xen vào nhau khiến ta không thể miêu tả chỉ bằng lời nói. Thứ duy nhất tôi có thể so sánh với nó là cảm xúc khi tôi khởi động trên sân bóng ở Madeira, và thấy mẹ cùng những bà chị gái ngồi sát nhau trên khán đài.

KeoTheThao - Ronaldo CR7, biến giấc mơ thành hiện thực

 

KeoTheThao – Ngày chúng tôi trở lại sân Bernabeu để ăn mừng chiến công, Cristiano Jr. và Marcelito chơi bóng trên sân, trước toàn thể khán giả. Cảnh vật khác nhiều so với khi tôi chơi bóng trên đường phố ở tuổi ấy, nhưng tôi hy vọng cảm xúc của con trai mình cũng giống như tôi ngày nào. Cảm giác của một cậu bé được gia đình yêu chiều.

Sau 400 trận chơi cho Madrid, chiến thắng vẫn là tham vọng tối thượng của tôi. Tôi nghĩ mình sinh ra để giành chiến thắng. Nhưng cảm xúc sau mỗi chiến thắng giờ thay đổi hoàn toàn. Đây là một chương mới trong cuộc đời tôi. Tôi có một thông điệp đặc biệt khắc lên đôi giày mới hiệu Mercurial mình xỏ mỗi khi ra sân. Dòng chữ ấy khắc ở ngay gót chân, và đó là những chữ cuối cùng tôi đọc trước khi buộc dây giày và bước vào đường hầm thi đấu.

Dòng chữ ấy giống như lời nhắc nhở cuối cùng… động lực cuối cùng. “El sueño del niño” – Giấc mơ của đứa trẻ. Có lẽ giờ bạn đã hiểu rồi đấy. Sau tất cả, dĩ nhiên sứ mệnh của tôi chẳng hề thay đổi, vẫn luôn là như thế. Tôi muốn tiếp tục phá vỡ những kỷ lục ở Madrid. Tôi muốn giành nhiều danh hiệu nhất có thể. Đó đơn giản là bản chất của tôi rồi.

Nhưng điều có ý nghĩa nhất với tôi trong những ngày ở Madrid, và đó cũng là điều tôi sẽ kể lại cho cháu chắt mình sau này khi trở thành một ông cụ 95 tuổi, chính là cảm giác đi vòng quanh sân bóng với vị thế của một nhà vô địch, tay trong tay bên cạnh con trai mình.

Hy vọng tôi sẽ được làm điều ấy một lần nữa!

 

—————————–

Top nhà cái 2017 uy tín nhất Việt Nam

W88 | M88 | FUN88 | 188BET | Vegas79 | Vwin | Empire777 | DubaiPalace